Chuyên Canh Là Gì

  -  
*



Bạn đang xem: Chuyên canh là gì

*

*



Xem thêm: Route Là Gì Và Nó Hoạt Động Như Thế Nào? Route Là Gì

*



Xem thêm: Sadness Là Gì ? Nghĩa Của Từ Sadness Trong Tiếng Việt Nghĩa Của Từ Sadness Trong Tiếng Việt

*

PTO- Lâu nay, Sản Xuất nông nghiệp luôn đứng trước nghịch lý “được mùa mất giá, được giá mất mùa” và “trồng ít giá cao, trồng nhiều rớt giá”. Điều này không chỉ xảy ra đối với các loại cây trồng bình thường mà đối với nhiều loại cây đặc sản cũng vậy.

*
Vùng chuyên canh trồng bưởi Diễn của huyện Đoan Hùng đã phát huy hiệu quả kinh tế rõ rệt, giúp nhiều người nông dân có thu nhập hàng trăm triệu đồng/năm.

Mục tiêu hướng đến của ngành nông nghiệp là sản xuất hàng hóa tập trung, chuyên canh theo từng khu vực và quy hoạch nhất định, có sự gắn kết giữa khoa học kỹ thuật – nông dân và doanh nghiệp tiêu thụ để đảm bảo sản xuất có hiệu quả kinh tế. Hiện nay ngành nông nghiệp của nước ta nói chung và nông nghiệp Phú Thọ nói riêng đang từng bước hiện đại hóa mà những biểu hiện rõ rệt nhất là ngày càng có nhiều vùng chuyên canh các loại cây trồng; mô hình cánh đồng cho thu nhập cao, hàng trăm triệu đồng/ha khá phổ biến; người nông dân biết ứng dụng tiến bộ kỹ thuật vào sản xuất; xây dựng thương hiệu cho sản phẩm của địa phương; hình thành các HTX, Hiệp hội để bảo vệ quyền lợi và tìm thị trường tiêu thụ… Trên địa bàn tỉnh ta cũng đã xuất hiện một số vùng chuyên canh nhất định như vùng trồng bưởi ở các huyện Đoan Hùng, Phù Ninh, Thanh Thủy; trồng chè ở Thanh Sơn, Tân Sơn, Đoan Hùng, Thanh Ba, Hạ Hòa; rau xanh ở thành phố Việt Trì, thị xã Phú Thọ, Cẩm Khê; trồng hoa ở Phù Ninh, thị xã Phú Thọ, Thanh Thủy… và nhiều vùng trồng một số loại cây trồng khác. Các vùng chuyên canh này đã thực sự mang lại hiệu quả kinh tế cao cho người nông dân. Có thu nhập vài chục triệu đến hàng trăm triệu đồng/ha/năm không còn là chuyện xa lạ. Ông Nguyễn Sỹ Tự ở xã Chân Mộng, huyện Đoan Hùng cho biết: Với hơn 1.000 cây bưởi Diễn, mỗi năm gia đình tôi đã thu lãi hơn trên 200 triệu đồng. Lúc đầu, vay vốn để trồng nhiều như thế này tôi cũng lo lắm. Cái cảnh trồng hàng loạt rồi không bán được qua xem ti vi, nghe đài, đọc báo cũng thấy nhiều. Nhưng bây giờ thì yên tâm rồi. Đến mùa thu hoạch là có thương lái tìm đến tận nơi để đặt mua, không phải lo đầu ra, lại được giá. Bây giờ nông dân Đoan Hùng có thể làm giàu nhờ cây bưởi. Nhờ sự quy hoạch của tỉnh, huyện và ngành nông nghiệp đã xây dựng lại vùng chuyên trồng bưởi, xây dựng được thương hiệu nên người nông dân được hưởng lợi, không còn cảnh bị thương lái ép giá như trước. Anh Ngô Văn Hải, xã Hà Lộc, thị xã Phú Thọ lại có cách làm khác. Trước đây, gia đình tôi cấy gần mẫu lúa và rau xanh nhưng hiệu quả rất thấp. Trăn trở mãi, tôi quyết định vay vốn đầu tư vào trồng hoa. Học hỏi kinh nghiệm ở Mê Linh (Hà Nội) tôi trồng các loại hoa như cúc, hồng, huệ, lay ơn bán hàng ngày và hoa ly phục vụ người chơi Tết. Hiện giờ tôi có hơn 1ha trồng các loại hoa, trừ chi phí, mỗi năm cũng lãi hơn 100 triệu đồng. Tôi chỉ mong xã sẽ hình thành được một vùng chuyên trồng nhiều loại hoa khác nhau để thương lái đến tận nơi thu mua thì chắc chắn sẽ có lãi cao hơn so với hiện nay. Nhiều người nông dân ở các vùng trồng rau an toàn, trồng hoa, trồng chè trên địa bàn tỉnh cũng đánh giá việc xây dựng các vùng chuyên canh sẽ mang lại hiệu quả kinh tế rõ rệt, tránh được cảnh bị ép giá. Tuy nhiên không phải cứ xây dựng vùng chuyên canh là có hiệu quả. Nếu không có quy hoạch, tính toán hợp lý về thị trường tiêu thụ thì người nông dân sẽ luôn luẩn quẩn với cái vòng “trồng cây gì, nuôi con gì?”, nhiều khi ồ ạt trồng một loại cây rồi lại chặt bỏ. Gieo trồng diện tích lớn, đầu tư thâm canh tốt, năng suất cao nhưng đến lúc thu hoạch lại bị ép giá khiến nhiều ngươi nông dân khi bàn đến chuyện thâm canh lại thấy chán nản. Những câu chuyện như người dân chặt vải ở Bắc Giang, Hải Dương, mận ở Lào Cai… không phải là chuyện hiếm. Ngay trên địa bàn tỉnh ta, nhiều nơi người nông dân sau khi được một số doanh nghiệp gợi ý trồng một số loại cây phục vụ công nghiệp chế biến thực phẩm hoặc gia vị nhưng chỉ được 1, 2 vụ thì không có nơi tiêu thụ cũng đã xảy ra. Cách đây vài năm, người nông dân ở một số xã thuộc các huyện Thanh Ba, Thanh Thủy, Tân Sơn…được một số doanh nghiệp tìm đến đặt vấn đề đầu tư trồng ớt, bí ngô phục vụ công nghiệp chế biến thực phẩm. Vụ đầu tiên, vụ thứ 2 họ thu mua hết, giá từ 20-22 nghìn đồng/kg thế là người nông dân bỏ hết lúa, ngô chuyển sang trồng các loại cây trồng nói trên. Nhưng đến vụ thứ 3 thì không thấy doanh nghiệp đâu. Lúc này thì nông dân chẳng biết kêu ai. Chị Nguyễn Quỳnh Lan ở xã Yến Mao, huyện Thanh Thủy mỗi khi nhắc lại chuyện trồng ớt lại thở dài thườn thượt: Thời điểm ấy, ớt chín đỏ cả ruộng nhưng chẳng ai buồn hái. Ra chợ có khi thấy ớt đỏ rực một góc chợ. Giá rẻ như cho mà có cho cũng chẳng ai buồn lấy, bởi nhà ai cũng “trồng ớt”! Không phải đợi lâu, chỉ sau hai vụ, người sản xuất đã phải nếm trải vị cay vì ớt. Cũng tương tự, ở xã Kiệt Sơn, huyện Tân Sơn cũng có một doanh nghiệp vào đặt vấn đề đầu tư trồng bí đỏ để sản xuất Bimbim. Họ sẵn sàng đầu tư giống, phân bón vụ đầu tiên, mua với giá 6.000 – 7.000 đồng/kg. Thế là khá nhiều hộ trong xã cũng bỏ cây ngô, đầu tư vào trồng bí. Hàng chục ha bí đỏ phủ kín diện tích đất bãi của xã. Vụ đầu tiên bán được giá, ai cũng hỉ hả, rủ nhau vụ sau trồng thêm. Đến đợt thu hoạch, bí thu về chất đống trong góc nhà nhưng chẳng thấy xe thu mua đến. Giá bí đỏ bán ở chợ xuống đến 500 đồng/kg mà hầu như ai cũng “mang đi lại mang về”. Anh Hà Việt M. ngán ngẩm cho hay: Lúc bấy giờ, bí xếp chật góc nhà, bán không được, cho không ai lấy đành đem ra làm thức ăn chăn nuôi cho bò, cho lợn. Nhưng mà bò, lợn ăn nhiều quá cũng chán. Nên bây giờ cứ nhắc đến bí là tôi lại thấy sợ. Việc trồng ồ ạt các loại cây trồng trong khi chưa xác định được thị trường tiêu thụ ổn định, bền vững chỉ chạy theo lợi nhuận trước mắt là hành động tự phát, chẳng những phá vỡ quy hoạch phát triển vùng cây trồng chuyên canh mà chính người sản xuất phải chịu “trái đắng”. Với xu hướng phát triển nông nghiệp tiên tiến thì xây dựng các vùng chuyên canh cây trồng là điều tất yếu. Để các vùng chuyên canh nông nghiệp thực sự có hiệu quả thì cần có chiến lược phát triển lâu dài, theo quy hoạch hợp lý. Song song với xây dựng các vùng chuyên canh thì thị trường tiêu thụ sản phẩm cho nông dân cũng phải đặt mối quan tâm hàng đầu. Xu thế của người tiêu dùng hiện nay là lựa chọn các sản phẩm có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng, đảm bảo các tiêu chuẩn về an toàn vệ sinh thực phẩm. Trên địa bàn tỉnh ngày càng xuất hiện nhiều siêu thị, cửa hàng chuyên kinh doanh các mặt hàng thực phẩm. Đây là điều kiện thuận lợi cho người nông dân ở các vùng chuyên canh có thị trường ổn định, lâu dài. Nhưng để đáp ứng yêu cầu của người tiêu dùng, hệ thống phân phối thì người sản xuất phải tuân thủ nghiêm ngặt các yêu cầu về an toàn thực phẩm, xây dựng thương hiệu và đảm bảo uy tín. Một vấn đề khác đặt ra đối với các hộ trong vùng chuyên canh là cần phải thành lập HTX, Hiệp hội hoặc làng nghề để bảo vệ quyền lợi, đàm phán giá cả với đối tác, tìm thị trường tiêu thụ, phân bổ thời gian trồng và thu hoạch hợp lý để đảm bảo luôn có hàng thương phẩm cung cấp cho thị trường. Bên cạnh đó, người sản xuất cũng cần được tập huấn kỹ thuật, hướng dẫn các biện pháp đầu tư thâm canh để đạt được năng suất cao ở diện tích gieo trồng. Để xây dựng vùng chuyên canh thuận lợi, các địa phương cũng cần làm tốt việc dồn điền đổi thửa, chuyển đổi cơ cấu cây trồng, tìm các loại cây phù hợp với điều kiện của địa phương.