Cô liêu là gì

  -  
00:53 phút ít ngày 24 mon 10 năm 2009. Vừa đọc hoàn thành Rừng Nauy, chỉ thấy dục tình, tinh thần, bị tiêu diệt và sự cô liêu. Hêh. Đọc truyện này new nhớ ra trên đời ko kể 2 chữ đơn độc còn tồn tại cả cô liêu nữa. Buồn cười 1 điều, trong ngày hôm qua tôi lẩm bđộ ẩm, cuộc đời thiệt là 1 đụn cứt, đọc truyện, tôi lại chạm chán nguyên ổn câu đấy...thiệt là trùng vừa lòng, biết nói vậy thôi, tôi núm hiểu cho hết và hiểu mãi rồi cũng không còn...núm phát âm hết để đọc sao lại có một thời nó "vang bóng" vậy, rồi thấy là chả tất cả gì... tôi chỉ thắc mắc là, trường đoản cú trong thời điểm 60 nhưng thanh niên NB đang sống những điều đó, dễ dàng nhiều đồ vật như thế, ví dụ như chuyện tự tử ... cùng tôi thắc mắc về người trẻ tuổi Việt Nam bây giờ thì sao... Rồi tôi viết...

Bạn đang xem: Cô liêu là gì


Tôi từ ngày xa nhà, từ thời điểm ngày sang trọng Phường, tôi có kiến thức, giỏi sở trường là ra Sảnh chơi của bầy trẻ em để xem ngắm... nó gợi tôi ghi nhớ lại các con cháu trong nhà, tôi tra cứu chiếc nào đó thân mật sinh sống khu vực trên đây... nghỉ ngơi đều đứa bé bỏng xinh xẻo, chạy nhảy,các ông bố người mẹ trông nhỏ...cùng nghe cả tiếng P giọng trẻ con dễ thương, giọng người béo nói cùng với trẻ nhsinh sống nữa... mà lại quan trọng đặc biệt hơn, nó mang lại tôi cảm hứng vui vui, bi lụy bi lụy, tôi đang lâu dài, đang sống, cuộc sống đời thường này thật rất đẹp cùng dễ thương và đáng yêu cùng với gần như đứa tphải chăng tan nhảy, hét, ngã, pk, ủn nhau, đua ganh tốt nhương thơm nhịn một cách rất là trẻ con...
Hôm ni sau thời điểm xếp sản phẩm mua vé chuyển động, tôi lại ước ao ra đấy.. Lại nói tới vé tải, tôi đứng đợi xếp mặt hàng gần 1 giờ, đầu tôi lẩm bẩm câu giờ P bạn giỏi nói "Ça m"énerve" , trường hợp ko biết từ bỏ đấy có lẽ rằng tôi chỉ đứng phồng mồm bĩu môi nhưng mà bục bục, phì phì, phựt phựt tỏ cách biểu hiện... khách hàng đông như vậy nhưng mà chỉ gồm 2/7 quầy ship hàng... rồi 1 quầy nữa mở, anh này đầu trọc, tất cả râu, mắt khổng lồ... trông cũng tuyệt vời... chính vì như vậy đề nghị bắt đầu buộc phải viết lại cụ thể này...tôi ko phù hợp vào cái quầy anh ta ngồi, tôi ko ham mê, loại vẻ "đẹp nhất giai" nhỡ làm tôi lo lắng thì sao, tôi đứng tìm kiếm ngôn từ nhằm nói, trình bày....nhưng mà đang phương diện ngờ nghệch thì " mademoiselle"... voilà...
Tôi ghét gặp mặt fan "đẹp mắt giai" bên trên những tuyến đường tôi qua, "rất đẹp giai" theo bé mắt thẩm mĩ của mình ấy, đơn giản và dễ dàng vì nơi nào đó nó có nét của Vbcb phải tôi new thấy nó bắt mắt... nó làm tôi lưu giữ...cơ mà tôi thì đã vô cùng nhớ... vậy thôi, tôi ghét và ko say mê gặp mặt
Quay lại cthị trấn Sảnh chơi...Rồi tôi đi dạo đủng đỉnh ra sân chơi của trẻ con, kiếm 1 chiếc ghế để ngồi, chẳng ai cạnh bản thân, con quay sống lưng ra lối đi chủ yếu cùng lấy sách ra hiểu, thỉnh thoảng ngước lên ngắm các em nhỏ bé xinch... trong những đó có 1 cô bé bỏng treo khăn uống len đỏ, thiệt đỏ, đúng là đỏ ấy, làm tôi ghi nhớ mẹ giỏi đề cập là cg hồi bé xíu xinch lắm, domain authority trắng má đào, môi đỏ... kia là một trong những trong những đều lí do tại sao tôi thấy thân mật lúc tới chốn này... thỉnh thoảng tôi search thấy vẻ phương diện nhắng nhkhông nhiều của thằng con cháu cùng mẫu khía cạnh nhnạp năng lượng nhó băn khoăn lo lắng hớt hải hình dạng các mẹ của cg... :))
Tôi ham mê tự sướng, tuy nhiên chỉ sợ hãi tín đồ ta lại xông ra mắng, kiểu hại sao kia, tôi vẫn có tác dụng con họ lên mạng internet này nọ... Hay những suy nghĩ tôi bệnh dịch... thì sao...!!!
*

Dù sao tôi vẫn cứ chụp, cảm giác khá lén lút. Tôi chụp cơ hội bọn chúng nó leo trèo, rồi tôi bỗng dưng nhớ cho tới mình, dường như không trèo cây trường đoản cú 6 năm rồi, lần ở đầu cuối tôi nhớ là tôi trèo cây ở Hồ Ba Bể để tự sướng... nhưng rồi tôi cũng nhận biết là tôi thèm leo trèo, thèm họat hễ, thèm chạy nhảy đầm, hụ hét...Mà nắng tại chỗ này lạ lắm, đôi khi nó là từng mảng chói sáng, bởi vì bị cây bịt, công trình bịt lúc khía cạnh ttránh xuống... nhưng chắc chắn trên trong nhà, tôi chẳng mấy Lúc giành thời gian ngồi vườn hoa những như thế, để để ý phương diện ttránh mọc và lặn...
*

Dạo này tôi siêu thị nlỗi một bé đượi, mà lại nói phổ biến là tôi cũng ko đỡ nổi tôi nữa, cthị xã này đã ghi vào nhật kí, viết tay cùng giữ lại trong lòng thôi, nói ra thật hổ thẹn Hay là nào đấy, ai biết đâu được, tốt nhất là ko nói. Giữ trong lòng vậy à.

Xem thêm: Chuyển Tiền Từ Paypal Sang Webmoney, Tỷ Giá Hối Đoái Tốt Nhất Paypal Usd Sang Wmz


Giờ tôi bắt đầu ngẫm lại mọi gì bà mẹ lo cho tôi Lúc tôi còn ở nhà, rằng là tôi thui thủi, lặng lẽ vào công ty, bà bầu sợ tôi bị trầm cảm... giờ đồng hồ tôi cũng thấy tất cả 2 fan nữa bị shoông xã vày mẫu "thói quen" đấy của mình, bắt buộc tôi mới xem xét xem như là liệu bao gồm fải tôi dịch thiệt không... mà lại kết luận luôn là không...
Dù sao cuộc sống thường ngày ở chỗ này có phần ko yên bình nhỏng tại vị trí cũ... đêm hôm trước tôi chat với 1 chị nhớn, chị hỏi vài câu, nói vài ba câu có tác dụng tôi thấy im lòng, tôi thấy tuổi thọ nó cũng đều có cực hiếm đấy chứ đọng. Bon. Tôi lặng lòng bởi vì phần đa lời nói của chị... cnhỏ nhắn, bất chợt tôi thèm , tôi Cảm Xúc cần phải thủ thỉ với người hơn tôi nhiều tuổi nhiều hơn nữa...nó làm cho tôi tỉnh ngộ ra các điều, call là thức thức giấc ấy. Tôi đề nghị kinh nghiêm của rất nhiều bạn bự tuổi, tôi bắt buộc cứ đọng quờ quạng cùng sống theo bạn dạng năng 1 mình mãi...
Chị chỉ nói vậy thôi, đại loại nắm gọn gàng là cụ này: học tập gì, uh, dòng đấy cũng khá được đấy, rồi bảo tôi học tập thêm cái khác nữa ( ráng mà tôi ko nghĩ ra), rồi bảo tôi học tập mang đến thành tài...ai không giống nói thì tôi vẫn thấy bi hùng cười cợt, cả lần khác nữa, như tôi là con nít ấy, nhưng lần này thì ko....rồi tôi bất chợt thấy yêu thương nghề gắng, tôi lại nghĩ về về nó 1 lúc... tôi vẫn làm những gì, với tôi quả thực ao ước rèn luyện phiên bản thân thật lòng... Những fan béo tuổi, thỉnh thoảng nói 1,2 câu dễ dàng tuy nhiên nghe ngừng đau lắm, theo nghĩa lành mạnh và tích cực ấy.. Làm tôi thấy dằn lặt vặt bản thân...
Giờ tôi thấy tôi đang quen sống một mình, đi dạo một mình , ko mong muốn hôn phối - 1 trở thành triệu chứng của bệnh dịch trầm cảm tự ở nhà và tôi cảm giác vui rộng lúc tất cả em cùng nhà thủ thỉ... vui rứa nào thất thoát, chưa biết, dễ dàng và đơn giản vị nó khác, không lặng lẽ , âm thầm nlỗi tôi, nó đơn giản dễ dàng, thằng tính, ko phức hợp... buộc phải vui... vậy thôi...

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Kích Hoạt Bankplus Vietinbank, Dịch Vụ Bankplus


Bonus: Phòng new, đề cập 1 chút về phòng new của tớ, chống new có một mảng tường color ghi, màu sắc tôi say đắm, một cái nệm 1,5m không như chiếc chóng sống Bỉ, cái bàn học tập bé bỏng color Đen, loại ghế to lớn... loại phòng khách thì có một mảng tường màu đỏ... toàn màu tôi mê say... nói phổ biến là tôi yêu thích gần như vật dụng, trừ chi phí mướn công ty...:D... Cái phòng tôi, tất cả một cái ban công bé nhỏ, nhô ra độ 90cm, cửa ngõ gỗ ghi... dòng ban công này có tác dụng tôi tưởng tượng chình họa mình đứng thuốc lá, quan sát đăm chiêu ra phía bên ngoài mọi khi gặp mặt cthị trấn giận dữ... mẫu vậy thôi. Chỉ là tôi tưởng tượng.